Thơ vịnh tập đoàn thống trị cộng sản Việt Nam
Trần H ùng( Hải Phòng)
Sau phát ngôn của ông Nguyễn Minh Triết, nhân vật đứng hàng thứ hai trong bộ máy cộng sản toàn trị Việt Nam tại cuộc họp cán bộ cấp cao hai công cụ đàn áp ( công an và quân đội), với nội dung cương quyết không bỏ điều 4 Hiến pháp và cuộc nói chuyện tại New Zealand trong chuyến viếng thăm sau hội nghị APEC 2007, nội dung vu cáo các nhà hoạt động dân chủ & tôn giáo âm mưu lật đổ chính quyền bằng bạo lực; chúng ta vỡ lẽ rằng: té ra, mấy chục năm nay, những dạy bảo đúng đắn của chúng ta cho họ chỉ là nước đổ đầu vịt. Lại nhớ đến lời răn của Chúa Jesus Christ: “Đừng cho chó những đồ thánh, và đừng vãi những hạt ngọc của mình trước những con lợn, bởi vì chúng không những lấy chân dẫm lên mà còn quay lại cắn xé các ngươi”.
Vậy có thơ rằng:
Cộng sản Việt Nam thật đáng khinh
Đội lốt Mác- Lê để phò mình,
Đa nguyên, đa đảng toàn cầu hoá
Khư khư toàn trị sáu chục năm
Thử hỏi nước non được cái gì
Dưới ách tập đoàn mạo “vì dân”?
Hai vạn hồn oan trong cải cách!
Bốn triệu thây người trong đao binh!
Ba triệu Lạc- Hồng đành lìa xứ.
Triệu triệu cô hồn đáy đại dương.
Hàng vạn sĩ phu trong tù ngục.
Oán thù chật đất, ngất cao xanh.
Hợp tác rồi thì thôi hợp tác
Quốc doanh rồi lại phá quốc doanh
Nông xã nát tan thời cấm chợ
Thành thị tiêu điều buổi “ thắt lưng”
Tham nhũng bao che thành chính sách
Sen đầm ngôn luận để ngu dân
Bán chức, chạy quan: tư bản đỏ
Xây tù, ra luật hại nhân quần
Bờ cõi máu xương ngàn năm đổ
Thiên triều dâng cống để giữ thân
Mạng dân trên biển coi lá rụng
Ngậm miệng ăn tiền cốt ấm lưng
Chục năm “đổi mới hay là chết”
Mồm mép đã khua như mõ làng
Hạt gạo đỡ lo ngực đã vỗ:
“Thông minh, sáng tạo với muôn năm!”
Độc tài man mọi trong nội địa
Uốn lưng, thay lưỡi chốn bàn dân
Xảo trá di căn không thuốc chữa
Trơ trẽn thôi rồi, chiếm đủ phần.
Nghiên bút nào ghi cho hết nhục
Trúc tre tìm mãi chẳng thấy vinh
Bia xú nhân gian trồng bốn cõi
Tai hoạ đến từ Hồ Chí Minh!
Hải Phòng, ngày 13 tháng 9 -2007
Trần Hùng
|